Author Archives: LUONGYVIET

Xem ngón trỏ để biết bản chất của một người.

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Xem ngón trỏ để biết bản chất của một người.

Bạn sẽ không ngờ được là đường chỉ tay nhỏ xíu này lại nắm vận mệnh quan trọng đến vậy.

Bây giờ, hãy đưa ngón tay trỏ ở bàn tay phải của mình lên, sau đó “soi” vào 2 đường chỉ tay cạnh nhau nằm giữa đốt thứ 2 và đốt thứ 3, bạn thấy hình dáng của nó như thế nào?

xem-ngon-tro Chỉ cần xem ngón trỏ để biết ngay bản chất thực sự của một người – Chính xác lắm đấy!

Hai Đường Thẳng Song Song

Bạn là người khá bình tĩnh, luôn suy nghĩ thấu đáo, cẩn trọng trong mọi tình huống. Chuyện gì bạn cũng phải nghĩ cho thật cặn kẽ, tính đến mọi trường hợp có thể xảy ra nên thường làm mọi thứ khá chu toàn. Tuy nhiên, điểm yếu của bạn chính là vì phải suy nghĩ quá nhiều nên trong một vài trường hợp cần sự nhanh nhạy thì bạn lại vô cùng… lề mề. Bạn nên thay đổi điều này.

Cùng Cong Xuống Dưới

Bạn không phải là người biết kiểm soát lý trí. Điều đó có nghĩa là, bạn hay để nhiều thứ khác chi phối, ví dụ như việc bạn thích mua một món đồ nào đó khi đang hết tiền, bạn vẫn tìm cách đi vay để mua. Nói chung thì tính cách bạn khá thoải mái, vô tư, phóng khoáng, không suy nghĩ quá nhiều đến tương lai. Điều này cũng không hẳn là tốt đâu và bạn nên hạn chế lại.

Cùng Cong Lên Trên

Bạn là người rất lý trí, tỉnh táo dù trong bất kì trường hợp nào. Bạn giải quyết tình huống rất tốt, kể cả các tình huống nguy hiểm cận kề. Thế nhưng, trong chuyện tình cảm thì bạn lại rất khô khan, thực tế quá nên đường tình duyên hơi lận đận một chút. Hãy học cách quan tâm mọi người hơn, bạn sẽ nhận lại rất nhiều điều.

Hai Đường Cong HƯớng Vào Nhau

Bạn là người có thể thích nghi với mọi tình huống. Với tính tình thân thiện, cởi mở, bạn được rất nhiều người yêu quý và có rất nhiều bạn bè. Thế nhưng, chính vì tốt bụng quá, không suy tính nhiều nên bạn lại dễ bị người khác lợi dụng. Hãy cẩn thận với điều đó.

Advertisements

Xem chỉ tay – đường tình cảm – đoán vận mệnh.

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn


Theo quan niệm xưa, những đường chỉ tay trên lòng bàn tay sẽ nói lên sự nghiệp tình duyên, tuổi thọ… của bạn ở quá khứ, hiện tại và tương lai. Trong đó đường tình yêu hôn nhân được nhiều người chú trọng tới nhất. Đường tình cảm đường là vân ngang trên đường trí tuệ có thể dùng để phán đoán về rất nhiều phương diện thuộc lĩnh vực tình cảm của con người. Đường tình cảm bắt đầu chạy từ rìa bàn tay ở phía dưới ngón út đều có thể chạy vòng qua lòng bàn tay, và kết thúc tại vị trí khoảng gần gốc ngón trỏ.


Bàn tay của người có tình yêu mỹ mãn sẽ có đường tình cảm đi thẳng đến chân ngón trỏ, hoặc phần giữa chân ngón trỏ và ngón giữa. Thêm vào đó, nếu phía cuối đường tình duyên chia thành ba nhánh là biểu tượng của hạnh phúc mỹ mãn. Người có kiểu tay này tình thâm nghĩa nặng, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn. Khi xem chỉ tay, mọi người hay nhìn bàn tay trái của người đàn ông và bàn tay phải của người phụ nữ. Điều này có liên quan nhiều đến thuyết âm dương. Đàn ông là dương, phụ nữ là âm. Tuy nhiên, tình duyên không phải chỉ phụ thuộc về một phía. Đôi khi cần xem chỉ tay của cả hai bàn để hiểu thấu đáo hơn về nhân duyên của một người.


Nhin diem nay cua chi tay, biet ngay hon nhan suong kho-Hinh-3 Nếu chỉ tay của cả hai bàn có chiều cao bằng nhau thì bạn là người thông minh và có tổ chức. Bạn luôn luôn đảm bảo rằng tất cả mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của mình, kể cả trong chuyện tình cảm. Do đó bạn không thích bất cứ điều gì bất ngờ. Tuy nhiên không nên quá nghiêm khắc với bản thân, đôi khi làm những điều ngoài kế hoạch có thể khiến cả hai vui vẻ hơn. Trong một mối quan hệ, bạn khá nhẹ nhàng, nhạy cảm và để ý đến tâm trạng của nửa kia. Bạn cũng thuộc tuýp người có thể kết hôn với một người phù hợp được mai mối mà không cần có quá nhiều tình cảm.


Nếu đường vân ở tay trái cao hơn, bạn thuộc tuýp người tích cực và thích đương đầu với những thách thức. Trong tình yêu, bạn luôn hết mình và dồn hết tâm trí vào những cuộc hẹn hò bất tận. Bạn có xu hướng kết hôn với những người trẻ hơn nhiều tuổi, hoặc người nước ngoài. Dù thế nào đều thường là những phụ nữ xinh đẹp và anh chàng đẹp trai.


Những người có đường vân tay phải cao hơn thường khá chín chắn. Họ bị thu hút bởi những người lớn tuổi hơn và có thể kết hôn với một người hơn tuổi. Mặc dù có thể nhìn ra rõ ràng thái độ của người khác nhưng thực sự họ không quan tâm người ngoài nghĩ gì. Họ chỉ cần biết đến cảm nhận của mình và nửa kia. (Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo, cung cấp nội dung khoa học phong thủy cho bạn đọc).

QUÃNG ĐỜI HƯỚNG ĐẠO

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Xin cảm ơn Tác Giả bài viết đã đồng ý cho đăng từ:
http://thienthanh1.blogspot.com/2016/01/quang-oi-huong-ao.html

QUÃNG ĐỜI HƯỚNG ĐẠO

Nếu có người hỏi tôi rằng: Khoảng thời gian nào đẹp nhất trong đời của bạn ? Thì tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời : Đó là thời gian sinh hoạt Hướng đạo.

Bắt đầu vào năm 1971, ở độ tuổi 14 kéo dài cho đến 17, tôi được may mắn tham gia vào thiếu đoàn và sau này là kha đoàn, thuộc liên đoàn hướng đạo Lasan Trai Việt tại Đồi Lasan Nha Trang do các chuẩn sinh Dòng đảm trách. Những bạn bè đoàn sinh chúng tôi đã trãi qua những tháng ngày thơ mộng nhất tuổi ấu thơ trong tình bằng hữu với những lần cắm trại, học hỏi múa hát, khám phá thiên nhiên, quây quần quanh lửa trại, chung làm việc thiện, tham gia nấu nướng, bơi lội, thực tập chuyên môn về thắt gút và truyền tin, dấu đi đường trong rừng, làm lều trên cây, trong hồ nước rộng, chèo ghe, cắm trại bay và rất nhiều sinh hoạt ngoài trời hữu ích lẫn vui nhộn.

Qua những sinh hoạt lành mạnh, cùng nhau chia sẻ vui buồn, chúng tôi có nhiều người bạn nam, nữ tính tình tốt, chung một tấm lòng rộng mở, tâm trí trong sạch, nhiệt thành, háo hức được phục vụ tha nhân, xã hội. Những trải nghiệm vượt qua thử thách gian khó, giúp mỗi người trở nên dẻo dai, kiên trì, thật thà, can đảm, vị tha để sống tốt đẹp hơn trong cuộc đời .

Bẵng đi một thời gian thật dài, tôi ngưng sinh hoạt hướng đạo ………………
…………………………………………………………………………………

Cho đến khi gia đình chúng tôi được định cư tại Hoa Kỳ cuối năm 1992, tuy thành phố tôi cư ngụ không có đoàn hướng đạo người Việt Nam, nhưng thỉnh thoảng được nhìn anh em Hướng đạo Hoa Kỳ sinh hoạt trong bộ đồng phục, tôi rất tiếc nhớ quay quắt thời gian xưa, kỷ niệm cũ, và hằng ước mong một ngày lại được khoác trên người chiếc áo Hướng đạo vải kaki đơn sơ, màu vàng nhạt.

Niềm mong đợi đó trở thành sự thực vào năm 2003, cơ may đến khi cậu con trai vợ chồng chúng tôi được 5 tuổi . Với sự khuyến khích của ba tôi, một cựu huynh trưởng tại Việt Nam, tôi lại tham gia phong trào hướng đạo, tham dự một số trại huấn luyện, học hỏi các quy luật của hướng đạo Hoa Kỳ và các chuyên môn tối thiểu cần phải có, nhận một số “chứng chỉ” để được công nhận theo luật pháp có quyền tham gia sinh hoạt và hướng dẫn các em hướng đạo sinh .

Từ những ngày các em tuổi còn rất nhỏ, đã phụ nhau phân chia công việc, người tập nấu nướng, chẻ củi, kẻ rửa tô dĩa, người khác chuẩn bị sắp xếp bàn ăn, nhìn nụ cười hạnh phúc trong những khuôn mặt hồn nhiên thơ ngây, cùng cộng tác đoàn kết với nhau cho các sinh hoạt lợi ích chung, tôi cảm thấy thật thật vui mừng và ước mong cháu Minh Trí sẽ yêu thích, tiếp tục bước đi trên con đường hướng đạo đầy thú vị này một cách lâu dài .

Thời gian tham gia hướng đạo Hoa Kỳ hơn 11 năm, thật là dài, với ba lô trên vai, chúng tôi đã lội bộ, vượt qua những ngọn đồi, leo lên ngọn núi, chèo ghe băng qua dòng sông,  có rất nhiều kỷ niệm, tôi chỉ xin ghi lại một vài chuyện nho nhỏ về sinh hoạt:

Đoàn chúng tôi họp đoàn mỗi tối thứ ba hàng tuần, các huynh trưởng hướng dẫn các em hướng đạo học hỏi các kiến thức chuyên môn và đi cắm trại hầu như một lần vào dịp cuối tuần trong mỗi tháng, bất kể trời nắng nóng như lửa đốt mùa hè hay lạnh căm căm khi tuyết đổ vào mùa đông. Ngoài ra các trưởng thỉnh thoảng phải họp hành thêm trong tháng để thảo luận về cách tổ chức đoàn, chọn địa điểm cắm trại, gây quỹ, lập kế hoạch xây dựng đoàn…

Ngoài việc vui chơi sinh hoạt, học hỏi những chuyên môn, hướng đạo sinh được đào tạo phải sống theo lời hứa và các điều luật, hy sinh bản thân để phục vụ cho tha nhân, nhất là đối với người thiếu may mắn. Các em thường đứng trước các chợ để lạc quyên thức ăn, tài chánh giúp cho các người nghèo không có nhà ở, hoặc cùng nhau làm việc gây quỹ, tham gia các công tác thiện nguyện như đến an ủi, trao quà Noel và thỉnh thoảng đi giúp vui cho các người già ở viện dưỡng lão, bệnh viện  …

Với thể trạng nhỏ và yếu của một người Việt Nam ở mức trung bình, tôi phải cố gắng lắm mới theo kịp người Mỹ khi lội bộ, ngày cả chục cây số đường rừng, hay leo lên một ngọn đồi cao, tối về ngủ say mê mệt. Dần dà trở thành thói quen nhờ chịu đựng, tôi cười vui thích với các trò chơi tập thể của các em, cùng nhau tham gia các sinh hoạt gồm cả ngàn người vào dịp cắm trại hè của nhiều liên đoàn từ các tiểu bang khác cùng về tập hợp .

Mỗi lần đi cắm trại trong rừng, nhất là vào mùa Thu, buổi sáng sớm khi mặt trời chưa ló dạng, tiết trời se se lạnh, không gian an bình tĩch mịch, mọi người còn trong lều yên giấc điệp, một mình tôi mặc chiếc áo khoác nhẹ, với chiếc gậy trên tay, rảo bộ xuống con sông, bờ suối,  chân đạp lên đám lá vàng dọc trên đường mòn nhỏ quanh co, vang âm thanh xào xạc thật êm tai, nghe tiếng róc rách êm đềm của dòng suối chảy qua các tảng đá nhấp nhô, nhìn những chiếc lá chuyển màu thành vàng đỏ, rời lìa thân cây rơi rụng lững lờ trên mặt nước, rồi thong thả trôi theo dòng suối, thỉnh thoảng bắt gặp vài con nai vàng hiền lành rảo bước khoan thai bên bờ. Tôi nâng ly café nóng nhấp từng ngụm, hít sâu không khí trong lành, tâm hồn vô cùng sảng khoái, cảm thấy như mình đang đê mê ở một cõi thiên đàng ảo mộng nào đó, quên hết ưu tư của cuộc sống đời thường, tận hưởng cái tuyệt vời trong không gian thanh bình, trầm mặc, thiên nhiên muôn màu sắc đang hiện diện trước mặt mình do Thượng Đế ban tặng.

Màn đêm trở về khuya, sương phủ dày đặc trên các ngọn cây, bao trùm vạn vật, các huynh trưởng chúng tôi, bên đám củi lửa bừng cháy lách tách tiếng nổ dòn, bên ấm nước nóng , vài bịch thức ăn nhẹ, cùng ngồi thao thức trao đổi chuyện đời, chuyện vui buồn, tôi cũng không ngần ngại kể về cuộc đời hướng đạo từng trãi của tôi, một người may mắn đến đất nước Hoa Kỳ từ một quốc gia rất xa xôi, làm nhiều người thích thú lắng nghe say mê và kể từ đó, tôi có thêm những người bạn tốt bụng, vui tươi, luôn bên nhau với nụ cười thân thiện và cánh tay rộng mở sẵn sàng giúp đỡ.

Trại hè kéo dài một tuần là cơ hội tốt để các hướng đạo sinh vui chơi và học hỏi về chuyên môn ngoài trời với thiên nhiên như cách đốt lửa trại, làm lều đúng phương pháp, nấu nướng những món ăn, học cách thắt các loại gút, tập luyện bơi lội, trồng cây, làm trụ cờ, xếp các lá cờ, câu cá, thoát hiểm, cấp cứu người bị tai nạn, định phương hướng theo các ngôi sao, mặt trời và cây gậy…

Thỉnh thoảng tôi có dịp xử dụng nghề thợ mộc 5 năm từng trôi nổi tại Việt Nam qua một số công việc chỉ dạy các em về cách đóng các đồ gỗ và làm đèn trung thu treo vào ban đêm tại trại hướng đạo

Để lấy bằng chuyên môn về bơi lội, cháu Minh Trí, mỗi ngày liên tiếp trong tuần cắm trại , từ lúc 5 giờ 30 sáng, lúc mặt trời chưa ló dạng, phải thức dậy cùng với một số bạn, lội bộ xuống thung lũng sâu, lao mình vào hồ bơi rộng, nhiệt độ nước khá lạnh khoảng 60 độ Farenheit, tập dợt bơi gần cả cây số với nhiều thế bơi khác nhau. Khi các cháu tham gia kỳ thi bơi lội dưới sự giám sát và quyết định của ban giám khảo chuyên môn, ngoài việc bơi lặn đủ kiểu, các cháu phải biết cách tháo áo, quần và cấp cứu dưới hồ . Trên bờ, chúng tôi rất hồi hộp theo dõi từng động tác, cảm thấy thương tâm muốn rớt nước mắt vì sự cố gắng quá tối đa của các cháu, tưởng chừng không thể vượt qua sự thách đố đầy cam go. Qua những thử thách là phần thưởng, thật vinh dự rạng rỡ khi mỗi lần các cháu đạt được một bằng chuyên môn khác nhau .

Vào một buổi tối tháng 8 mùa hè năm 2010, khi đang cùng khoảng 500 hướng đạo sinh tham dự sinh hoạt đốt lửa trại tại tiểu bang Pennsylvania, mặc dù là thời tiết khá nóng, tôi ngồi không cách xa đống lửa đang bốc cháy ngụt cao, bỗng nhiên thấy ớn lạnh trong cơ thể, rùng mình từ trong xương . Linh cảm là cơn bệnh sốt rét hậu quả của nghề làm rừng ở Việt Nam hơn 10 năm, nay bị tái phát hoành hành, tôi vội leo lên ngọn đồi, với chiếc đèn pin trong tay, dò dẫm tìm đường về lều cá nhân của mình, hy vọng đắp cái chăn mền dày, sẽ giúp mình ấm áp trở lại . Ai ngờ, mặc dù leo lên dốc cao, đáng ra cơ thể phải nóng toát mồ hôi, nhưng không, cơn lạnh khủng khiếp đã thắng lướt tôi, môi run cầm cập, người run lẩy bẩy, tôi chỉ biết lâm râm nguyện cầu Thượng Đế . Màn đêm bao phủ dày đặc, không có chút ánh sáng của trăng sao để tìm lối dẫn về lều. Nếu cứ tinh trạng này tôi sẽ gục ngã và có thể qua đời tại mảnh đất trại mà không ai biết . Như một sự nhiệm màu, không xa lắm, có ánh đèn hiu hắt tỏa ra, tôi đoán là một căn lều. Cố gắng chạy thật nhanh, khi vào chiếc lều làm bằng gỗ khá lớn do một huynh trưởng trực đêm. Ngay tức khắc, anh ta liền quấn quanh tôi chiếc mền cấp cứu, cho hớp ly nước nóng, trao tay tôi vài túi phát nhiệt . Độ 10 phút sau, tôi mới cảm thấy ấm trở lại . Anh ta cho tôi ngủ lại lều đó và thỉnh thoảng trong đêm, đến nhìn kiểm soát tôi có an toàn không ? Thật là tình anh em hướng đạo .

Có lần gặp cơn mưa quá lớn, chiếc lều cũ của tôi tuy không bị cuốn trôi đi nhưng đẫm đầy nước mưa, lúc đầu lấy mền che những chổ dột, nhưng cơn mưa kéo dài, đành phải chạy vào trú ngụ chiếc lều của các huynh trưởng khác, mới, rộng và chắc chắn hơn.

Cũng có buổi trời tuyết phủ, trên đường đến chỗ rừng cắm trại đất đỏ, xe tôi bị trơn trợt, đẩy nghiêng qua ngoài lề đường, sát cạnh một hố dốc, may thay anh em hướng đạo đến đẩy giúp chúng tôi ra khỏi đám tuyết lầy.

Trong những ngày trại hè, nhiệt độ cao và cái nóng ngột ngạt oi bức khiến mỗi hướng đạo phải tắm một ngày ít nhất hai lần cũng như uống thật nhiều nước để giải nhiệt. Tuy vậy cơn mưa bão cũng có thể ập đến một cách đột ngột, bất ngờ . Cách đây khoảng 5 năm, vào một đêm trời đã vào khuya, khi mọi người chuẩn bị vào lều ngủ thì được tiếng còi báo động phải nhổ trại do tin thời tiết cho biết cơn mưa bão lớn chuẩn bị ập xuống . Một số hướng đạo sinh nhỏ di chuyển xuống ngôi nhà lớn nằm giữa quãng đất rộng, chung quanh là mảnh đất trống trãi, đây là nơi để tổ chức các buổi cơm trưa tập thể, có thể chứa cả 500 người. Địa điểm an toàn vì không có cây lớn ở gần, nếu có gió mạnh, cây ngã, cũng không đè lên căn nhà này. Tôi và một số anh em khác quyết định lái xe về nhà, vội vàng lái từ rừng ra đường lộ khoảng 30 phút một cách êm ả, sau đó gió ồ ạt với sấm sét lóe sáng từng chập cùng cơn mưa nặng hạt quất dồn dập vào xe, cây cối hai bên đường xoay nghiêng ngã, chúng tôi phải bật đèn “emergency” và lái một cách chậm chạp hơn 6 giờ mới đến nhà lúc trời mờ sáng. Hú hồn, thật là phạm một lổi lầm, biết vậy khi kia cùng nhau ở lại căn nhà đó cho an toàn.

Khi phải cắm trại vào những nơi thật xa và sâu trong rừng, mặc dù đã in ra sẵn bản đồ, nhưng khi vào các đường nhỏ trong rừng, không thể nào tìm ra được vị trí đất trại, GPS và điện thoại lại không có sóng để xử dụng đành phải liều mò đường, may mà những lúc đó trời chưa tối hẳn, nhỡ bị lạc đường, có thể hỏi thăm vài người thỉnh thoảng đi ngang qua, để rồi cũng tìm ra được địa điểm cắm trại, là một nơi xa xôi nào đó bên dòng suối, dưới ngọn đồi . Nếu không thì phải ngủ lại trong xe qua đêm .

Thấm thoát vậy mà đã hơn 11 năm hai cha con chúng tôi có dịp may sinh hoạt trong đoàn hướng đạo Hoa Kỳ, đặc biệt dịp kỷ niệm 100 năm hướng đạo Mỹ năm 2010 có hơn 55,000 người tham dự. Tôi thầm tạ ơn Thượng Đế đã cho cha con chúng tôi có một quãng thời gian tuyệt vời, cùng chia vui, sẻ buồn bên nhau trong sinh hoạt, với những người bạn, người anh em Hoa Kỳ đầy thân thiện và tốt bụng.

Nay cháu Minh Trí đã chạm đến đích, đạt danh hiệu hướng đạo đại bàng vào cuối tháng 9, 2015, danh dự cao quý nhất của hướng đạo Hoa Kỳ, có 1 trong mỗi 20 em hướng đạo kiên trì đi đến điểm đích cuối con đường này.

Trong ngày 24 tháng 4, 2016 vừa qua, khi đại gia đình chúng tôi cùng các huynh trưởng, các đoàn sinh, bạn bè, quý vị lãnh đạo tôn giáo, quan chức chính quyền và những người thân quen cùng đến quy tụ với nhau để chung vui tiệc chúc mừng cháu Minh Trí nhận đẳng cấp này, đó là một trong những ngày vui nhất trong cuộc đời của chúng tôi. Đây không phải là một bằng cấp hay học vị để kiếm ra tiền, nhưng là một thành tích cháu đã vượt qua chặng đường dài có nhiều thử thách khó khăn để hy vọng có thể bước vào đời tự tin hơn, trưởng thành hơn, với tâm hồn ngập tràn thương yêu, nguyện đem niềm vui đến tha nhân làm lẽ sống với lý tưởng phục vụ trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Tôi vô cùng cảm tạ Thượng Đế, các huynh trưởng liên đoàn Lasan Trai Việt xa xưa đã đưa đường dẫn lối, tri ân sâu sắc cha mẹ đã cho tôi tham gia phong trào hướng đạo. Xin cảm ơn nước Mỹ, các người bạn hướng đạo Việt Nam, Hoa Kỳ, đã xem tôi như những người anh em, từng chia sẻ ngọt bùi trong quãng đời dài quý báu hơn vàng ngọc, với tình Huynh Đệ Hướng đạo .

Lời căn dặn của vị thủy tổ sáng lập phong trào hướng đạo thế giới, Huân tước Baden Powell cách đây hơn 100 năm, như vẫn luôn nhắc nhớ, thúc giục chúng ta. Thế giới này chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn, thanh bình hơn, nếu ngày càng có thêm nhiều Hướng đạo sinh.

Với tâm tình phát xuất từ con tim, thân ái bắt tay trái quý anh chị em Hướng đạo.

Đại Hàn xây dựng xa lộ rẻ nhất thế giới như thế nào?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Đại Hàn xây dựng xa lộ rẻ nhất thế giới như thế nào?

Hệ thống giao thông công cộng của Hàn Quốc được đánh giá thuộc diện tốt nhất thế giới về “tính hiệu quả, giá thành, độ tin cậy và đổi mới”. Trong những kỳ công của hệ thống đó phải kể đến xa lộ Seoul-Busan, công trình xây dựng cầu đường lớn nhất trong lịch sử nước này.

 

 Xa lộ Seoul – Busan là một trong những công trình đã giúp Hàn Quốc bứt phá ngoạn mục thành một trong những cường quốc thế giới. Tuyến đường nối thành phố thủ đô tới hải cảng Busan ở phía nam được xây dựng dưới thời Tổng thống Park Chung Hee.
Hàn Quốc, xa lộ, kỳ công, Park Chung Hee
Một phần xa lộ Seoul-Busan nhìn từ trên cao.

Khi đó, người đứng đầu chính quyền Seoul đặt ra hai mục tiêu: giải quyết giao thông cho phát triển kinh tế và đem lại cho người dân Hàn Quốc một niềm tin mới về khả năng xây dựng và sáng tạo của họ.

Khi nêu ra đề án xây dựng xa lộ với 4 làn xe chạy, vươn qua những rặng núi và địa thế hiểm trở, Park Chung Hee đã đối mặt với rất nhiều khó khăn. Ở trong nước, Quốc hội phản đối thẳng thừng, và nhiều nhà lập pháp, kể cả các thành viên thuộc đảng cầm quyền, không tin dự án sẽ thành công. Họ cho rằng, chi phí xây dựng và bảo trì con đường sẽ đẩy Hàn Quốc tới bờ vực phá sản. Ở ngoài nước, Ngân hàng Thế giới (WB) cùng không ít thể chế tài chính khác cũng có nhận định tương tự.

Trước đó, vào năm 1964, Park Chung Hee đã tới thăm Tây Đức và ấn tượng rất lớn với hệ thống xa lộ Autobahn. Sau khi trở về từ hành trình này, ông đã coi việc xây dựng xa lộ là một vấn đề hàng đầu của đất nước.

Vấp phải sự phản đối nhưng Park Chung Hee vẫn đề cao quyết tâm. Ông tập hợp các báo cáo chuyên ngành và của cố vấn ở trong nước cũng như ngoài nước, thu thập tất cả những tài liệu về xây dựng xa lộ từ miền núi Andes ở Nam Mỹ tới Siberia của Liên Xô, rồi tự mình nghiền ngẫm. Sau đó, cùng với các kỹ sư xây dựng, ông đích thân đi trực thăng lên, xuống và lượn qua khắp những vùng núi non hiểm trở để khảo sát địa hình và ghi nhận thực tế.

Ngày 1/2/1968, Park Chung Hee ra lệnh khởi công dự án có độ dài 428km, băng qua hơn 200 cây cầu và 6 đường hầm chính. Đến hết tháng 6/1970, phần thi công cuối cùng ở đoạn Daejeon – Daegu hoàn tất và xa lộ lớn nhất trong lịch sử Hàn Quốc chính thức khai thông.

Các chuyên viên vận tải thuộc Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) cho biết, với số tiền chỉ 330 USD xây dựng một km đường, đây là chi phí thấp nhất trong lịch sử xây dựng xa lộ loại này.

Và đúng như những gì Park Chung Hee kỳ vọng, trong 3 năm đầu, xa lộ Seoul – Busan đã được sử dụng hữu hiệu để phục vụ cho một khu vực tạo ra 70% tổng sản lượng quốc gia, và chiếm tới 80% lượng xe lưu thông trong nước. Con đường kết nối hiệu quả cả về địa hình lẫn thời gian giữa các nhà máy sản xuất và các khu vực tiêu thụ, góp phần giúp cho Hàn Quốc đạt được tốc độ tăng trưởng kinh tế như mong đợi.

Một kỹ sư thuộc Bộ Xây dựng Hàn Quốc đã làm việc trực tiếp 18 tháng ở Công trường Xây dựng Xa lộ đã mô tả về Park Chung Hee như sau: “Sau một thời gian, tôi thấy ông giống một nhạc trưởng. Với chiếc trực thăng và cây gậy, ông lên xuống, lần này với một toán nhà địa chất để tìm hiểu có gì trục trặc mà vách núi đã sập trên những người xây dựng đường hầm, lần khác với mấy nhà thủy học của Liên Hợp Quốc để kiểm tra các họa đồ viên đã ghi sai mực nước ngầm ra sao. Nếu ngày thứ Ba không có được câu trả lời thì ông sẽ trở lại với vấn đề này ngày thứ Năm hoặc thứ Bảy”.

Ký giả Michael Keon cũng ghi lại một sự kiện cho thấy Park Chung Hee đã coi việc hoàn thành con đường như là một nhiệm vụ lịch sử, khi chính ông đích thân làm lễ tuyên thệ cho những sĩ quan trẻ được tuyển chọn trong Đoàn Kỹ sư Công binh làm đốc công và chuyên viên sửa chữa máy móc, với lời thề: “Nguyện hiến thân cho Tổ quốc phồn vinh, cho Nhân dân hạnh phúc. Chịu bất cứ hình phạt gì nếu không làm tròn nhiệm vụ”.

Dưới thời Park Chung Hee, tiết kiệm là quốc sách. Trong nhiều bài diễn văn, ông đã nhắc đi nhắc lại: “Mỗi xu ngoại tệ là một giọt máu”.

Thanh Hảo

THEO DÕI: DẤU HIỆU SINH TỒN.

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mục tiêu
1. Phân tích những yếu tố ảnh huởng đến dấu sinh tồn.
2. Trình bày mục đích, chỉ định của việc theo dõi dấu sinh tồn.
3. Mô tả dụng cụ đo lường dấu sinh tồn.
4. Lập quy trình chăm sóc khi có dấu sinh hiệu bất thường.
5. Rèn luyện ý thức thực hiện kỹ thuật đo dấu sinh tồn.
1. Đại cương
Dấu sinh tồn bao gồm: nhiệt độ, mạch, huyết áp, nhịp thở là những dấu hiệu chỉ rõ sự hoạt động của các cơ quan hô hấp, tuần hoàn và nội tiết, nó phản ánh chức năng sinh lý của cơ thể, thông thường được đo lường và theo dõi trên người bệnh, hoặc người thường để kiểm tra sức khoẻ định kỳ.
Theo dõi dấu sinh tồn giúp phát hiện những bất thường của bệnh tim mạch, hô hấp, thần kinh, và hệ thống nội tiết trong cơ thể. Ngoài ra những thay đổi về tình trạng sinh lý của cơ thể, những đáp ứng về thể chất, môi trường, tâm lý đều gây ảnh hưởng đến dấu sinh hiệu.
Những thay đổi này có thể xảy ra rất đột ngột hay kéo dài một khoảng thời gian. Do đó bất kỳ sự thay đổi bất thường nào của dấu sinh tồn đều cần được ghi nhận và báo với thầy thuốc để có những can thiệt kịp thời.
Dấu sinh tồn thứ năm là đau. Đôi khi người bệnh không có kinh nghiệm để diễn tả mức độ đau, nhưng nó là dấu hiệu mà họ đến khám bệnh.
2. Mục đích
− Theo dõi chức năng sinh lý (dấu sinh tồn) có nhiều mục đích khác nhau:
− Kiểm tra sức khoẻ định kỳ.
− Giúp chẩn đoán bệnh.
− Theo dõi tình trạng bệnh, diễn tiến bệnh.
− Theo dõi kết quả điều trị chăm sóc.
− Phát hiện biến chứng của bệnh.
− Kết luận sự sống còn của người bệnh.
3. Chỉ định
Kỹ thuật đo dấu sinh hiệu là nhiệm vụ thông thường của người điều dưỡng thực hiện khi:
− Nhận bệnh.
− Kiểm tra sức khỏe.
− Người bệnh đang nằm viện.
− Người bệnh trước và sau phẫu thuật.
− Trước và sau dùng thuốc ảnh hưởng hô hấp tim mạch, nhiệt độ …
− Tình trạng người bệnh có những thay đổi về thể chất (hôn mê, lú lẫn, đau).
− Bàn giao ca trực đối với người bệnh nặng.
− Người bệnh nhập viện, xuất viện, chuyển viện.
Đối với người bệnh đang nằm viện, Bộ Y tế quy định điều dưỡng ghi nhận kết quả vào phiếu theo dõi hai lần trong ngày vào buổi sáng và chiều, dù người bệnh có dấu sinh hiệu ổn định. Trong trường hợp tình trạng người bệnh đang hồi sức hay dấu sinh hiệu không ổn định thì cần theo dõi nhiều lần hơn.
4. Hướng dẫn thực hiện kỹ năng
Điều dưỡng có trách nhiệm phải theo dõi dấu sinh hiệu: biết phân tích sự thay đổi để có những quyết định can thiệp hợp lý.
Lựa chọn những dụng cụ để đo đếm phù hợp với tình trạng của người bệnh.
Điều dưỡng phải biết chỉ số dấu sinh hiệu bình thường, yếu tố ảnh hưởng đến kết quả đo đếm.
Điều dưỡng phải hiểu biết về tiền sử, bệnh sử, hướng điều trị, chỉ định dùng thuốc nhất là những can thiệp nào làm ảnh hưởng đến dấu sinh hiệu.
Điều dưỡng phải kiểm soát được các yếu tố môi trường làm ảnh hưởng đến dấu sinh hiệu.
Tùy theo tình trạng bệnh, điều dưỡng hội ý với bác sĩ để quyết định thời gian số lần theo dõi dấu sinh hiệu. Nếu kết quả dấu sinh hiệu thay đổi bắt đầu xấu dần, điều dưỡng cần theo dõi nhiều lần hơn dù không có ý kiến của thầy thuốc.
Điều dưỡng cần phối hợp kết quả đo lường dấu sinh hiệu và những dấu hiệu khác để xác định chẩn đoán điều dưỡng.
Điều dưỡng có thể hội ý với điều dưỡng khác trong tua trực khi ghi nhận kết quả dấu sinh hiệu bất thường.
Đối với người bệnh ngoại trú, dấu sinh hiệu được đo trước khi thực hiện việc khám bệnh.
A. THEO DÕI THÂN NHIỆT
Mục tiêu cụ thể
1. Trình bày những yếu tố ảnh hưởng đến thân nhiệt.
2. Phân biệt được các loại nhiệt kế.
3. Phân loại các mức độ sốt.
4. Nêu các yêu cầu chăm sóc người bệnh có thân nhiệt bất thường.
1. đại cương
Thân nhiệt là nhiệt độ cơ thể, được ký hiệu T0
Thân nhiệt được cân bằng giữa hai quá trình của tạo nhiệt và thải nhiệt, chịu ảnh hưởng một phần bởi môi trường bên ngoài.
Tạo nhiệt:
− Sự co mạch.
− Sự vận động, co cơ, rung giật cơ.
− Chuyển hoá các chất.
− Hoạt động của hệ nội tiết.
Thải nhiệt:
− Sự bài tiết qua hơi thở, mồ hôi, giảm khối lượng tuần hoàn.
− Sự dãn mạch ngoại biên.
− Do ức chế thần kinh.
Tuy nhiên nhiệt độ cơ thể còn chịu sự kiểm soát của trung khu điều hòa thân nhiệt ở vùng dưới đồi (Hypothalamus) và được duy trì trong giới hạn hẹp.
Các mô và tế bào trong cơ thể có khả năng chịu đựng nhiệt độ tốt nhất trong khoảng từ 360C – 380C, khoảng cách này có thể khác nhau tùy thuộc theo tuổi, giới tính, hoạt động thể chất và tình trạng sức khỏe của mỗi người.
Nhiệt độ trung bình của cơ thể: từ 36,50C – 370C
Sốt xảy ra khi cơ chế thải nhiệt mất khả năng quân bình nhiệt độ.
Khi thân nhiệt đo được cao hơn 37,50C thì gọi là sốt và khi thân nhiệt thấp hơn 360 thì gọi là hạ thân nhiệt.
Dụng cụ dùng để đo thân nhiệt gọi là nhiệt kế (Thermometer).
2. Những yếu tố ảnh hưởng đến thân nhiệt
Tuổi: trẻ em thân nhiệt thường cao hơn người lớn vì trung khu điều hòa thân nhiệt của trẻ chưa hoàn chỉnh nên dễ sốt cao do bất kỳ thay đổi nào trong cơ thể và đôi khi kèm co giật. Người già vận động kém, nhu cầu chuyển hoá và hấp thu thấp nên thân nhiệt thường thấp so với người trẻ.
Khi hoạt động nhiệt độ tăng.
Nội tiết: phụ nữ nhiệt độ thương cao hơn nam giới đặc biệt trong thời kỳ rụng trứng.
Stress thường làm thay đổi nhiệt độ: tăng hoặc hạ nhiệt độ.
Nhiệt độ môi trường tác động đến thân nhiệt nhưng thay đổi không nhiều khoảng 0,50C. Đặc biệt ở người già hay trẻ em thường nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ môi trường hơn so với người trẻ.
Một số thuốc ảnh hưởng khả năng bài tiết mồ hôi, gây dãn mạch.
Thời gian đo thân nhiệt: nhiệt độ cơ thể thay đổi từ 0,50C đến 10C trong ngày. Nhiệt độ thấp nhất vào sáng sớm và cao nhất sau 6 giờ chiều.
Vị trí đo thân nhiệt: kết quả nhiệt độ có thể khác nhau tùy theo vị trí đo thân nhiệt.
3. Phân loại nhiệt kế
3.1. Phân loại theo chất liệu
STT Phân loại chất liệu nhiệt kế Ích lợi Bất lợi
1 Nhiệt kế thủy ngân Tiện dùng
Rẻ tiền
Thời gian: tuỳ theo vị trí đặt, trung bình 3 phút Dễ vỡ gây nguy hiểm do chứa thủy ngân ( Hg).
Dễ nguy cơ lây nhiễm nếu đặt ở miệng hoặc ở hậu môn
2 Nhiệt kế điện tử Cho kết quả trong thời gian ngắn 4 giây Dễ nguy cơ lây nhiễm nếu đặt ở miệng hoặc ở hậu môn
3 Nhiệt kế bằng hóa chất Dùng một lần rồi bỏ. Thường
dùng cho người bệnh cần cách ly
Thời gian trung bình 3 phút Khó đọc kết quả do phải quan sát màu sắc thay đổi
3.2. Phân loại theo vị trí
[IMG]

Hình 17.1. Các loại nhiệt kế đặt theo vị trí Read the rest of this entry

Chế tạo thành công robot “mẹ” tự “đẻ con” và tiến hóa.

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thông tin nghe có vẻ như trong chuyện khoa học viễn tưởng, nhưng các nhà nghiên cứu thực tế vừa tạo ra những robot có khả năng đẻ con và tiến hóa mà không cần sự can thiệp của con người.

 Các chuyên gia robot học đã chế tạo một cỗ máy “mẹ”, có thể tự sản xuất “các con” của chính nó và kiểm nghiệm xem những robot con nào thực hiện tốt nhất các nhiệm vụ nhất định. Robot “mẹ” sau đó sử dụng các kết quả này để khai báo thiết kế về “đứa con” tiếp theo, sao cho những đặc điểm ưu việt hơn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ kế tiếp, tương tự như cách thức của quá trình chọn lọc tự nhiên ở động vật.

Robot biết đẻ con là sản phẩm sáng tạo của một nhóm kỹ sư thuộc Đại học Cambridge (Anh), do tiến sĩ Fumiya Iida đứng đầu. Tiến sĩ Iida và các cộng sự đã thiết kế robot “mẹ” và lập trình cho nó có khả năng chế tạo một robot đơn giản, có thể cử động được.

Từ thời điểm này, không cần thêm bất cứ sự can thiệp nào của con người hoặc quá trình mô phỏng của máy tính, robot “mẹ” tự sản sinh ra con cấu tạo gồm 1 – 5 khối chất dẻo cùng một động cơ nhỏ bên trong.

Trong mỗi thử nghiệm riêng rẽ khác nhau, robot mẹ thiết kế, chế tạo và kiểm nghiệm một thế hệ gồm 10 đứa con, sử dụng thông tin thu thập được từ thế hệ này để khai báo thiết kế cho thế hệ tiếp theo. Kết quả cuối cùng ghi nhận, các đặc điểm ưu việt hơn đã được truyền qua nhiều thế hệ robot và các robot tốt nhất trong thế hệ cuối cùng thực hiện một công việc định trước nhanh gấp đôi các robot tốt nhất trong thế hệ đầu tiên.

“Chọn lọc tự nhiên về cơ bản là sinh sản, đánh giá, tái sinh sản, đánh giá và lặp đi lặp lại tiến trình đó. Nhìn chung, đây là điều mà robot mẹ đang làm. Chúng ta có thể thực sự quan sát việc cải thiện và đa dạng hóa của loài”, tiến sĩ Iida giải thích.

Theo tiến sĩ Iida, mỗi robot con ra đời từ một “hệ gen” độc nhất vô nhị, là sự kết hợp giữa 1 – 5 “gen” (thực chất là các khối chất dẻo) khác nhau, chứa đựng mọi thông tin về hình dáng, cấu trúc và các lệnh vận động.

Cũng giống như trong tự nhiên, quá trình tiến hóa ở robot diễn ra thông qua“quá trình đột biến”, trong đó các thành phần của 1 gen được biến đổi hoặc các gen đơn lẻ được thêm vào hoặc bớt đi và “lai tạo” (một gen mới được hình thành thông qua hòa trộn các gen từ 2 cá thể).

Để robot mẹ xác định đứa con nào là ưu việt nhất, mỗi robot con được kiểm tra về khả năng di chuyển xa tới đâu từ vị trí xuất phát, trong một khoảng thời gian nhất định. Các cá thể thành công nhất trong mỗi thế hệ vẫn giữ nguyên không đổi trong thế hệ tiếp theo để bảo tồn các khả năng của chúng, trong khi sự đột biến và lai tạo được thực hiện ở những cá thể con kém thành công hơn.

Nhóm nghiên cứu khám phá ra rằng, điều đó giúp tạo ra sự biến hóa thiết kế và cải thiện khả năng của các thế hệ robot theo thời gian.

Nghiên cứu của họ tập trung xem xét cách các robot có thể được cải thiện như thế nào, chẳng hạn như trí tuệ hay sự vận động, thông qua học hỏi từ tự nhiên. Một robot hiện đòi hỏi mức năng lượng cao gấp 10 – 100 lần so với một động vật khi cùng thực hiện một việc.

Vẫn còn một chặng đường dài phải vượt qua trước khi chúng tôi chế tạo được những robot có diện mạo, hành động và suy nghĩ giống người. Tuy nhiên, cái mà chúng tôi có là rất nhiều các công nghệ khả thi, giúp chúng tôi đưa một số khía cạnh của sinh vật học vào thế giới kỹ thuật“, nhà nghiên cứu Iida nhấn mạnh.

Nguồn : vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/256285/trinh-lang-robot-biet-de-con-va-tu-tien-hoa.html