Tâm hồn cao thượng (10)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

10.
THẦY GIÁO PHỤ

imagesLH
Thứ tư, ngày mồng 4.
Giờ tôi mới biết cha tôi nói phải. Ông Perbôni sở dĩ hay gắt là vì trong người
không được khỏe. Thực vậy, đã ba hôm nay, có Thầy Giáo phụ đến dạy thay. (Thầy
nhỏ người, không râu, còn trẻ lắm). Sáng nay đã xảy ra câu chuyện không hay cho
Thầy. Ngay hôm đầu và hôm thứ nhì, học trò cũng đã làm rầm lớp vì Thầy hiền quá,
chỉ bảo:
– Ngồi im ! Xin các em ngồi im !
Và chẳng phạt ai cả.
Đến hôm nay thì quá lắm. Học trò làm rầm đến nỗi nói không nghe thấy tiếng
gì. Thầy kêu, Thầy xin, nhưng mất công vô ích. Đã hai lần ông Hiệu Trưởng phải
xuống xem, nhưng khi ông đi khỏi rồi thì đâu lại hoàn đấy, cứ ào ào như cái chợ con.
Garônê và Đêrôxi nhiều lần quay lại ra hiệu cho anh em ngồi im và bảo họ như thế là
vô hạnh song cũng phí công. Chả ai thèm để ý. Chỉ có anh Xtađi là ngồi im, hai
khuỷu tay chống xuống bàn, hai bàn tay ôm lấy thái dương, có lẽ anh đang tơ tưởng
về cái tủ sách của anh ở nhà và anh chàng ‘’góp tem’’ là Garôphi đang biên tên
những bạn đã bỏ ra một xu để ‘’đánh số’’ lấy cái lọ mực con. Còn các học trò khác,
người thì cười, người thì lấy bút gõ xuống bàn, người dùng nịt cao su làm súng, vê
giấy làm đạn bắn lẫn nhau.
Thầy Giáo phụ chạy xuống, lúc kéo người này, lúc lôi người kia lên bắt đứng
quay mặt vào tường nhưng cũng không sao dẹp nổi.
Phranti lao mũi tên giấy vào lưng Thầy, rồi kẻ huýt còi, người kêu meo meo,
kẻ hát người ném mũ làm cầu. Thực là một cảnh hỗn loạn khôn tả. Chợt người gác
cổng vào gọi:
– Mời Thầy lên, ông Hiệu Trưởng hỏi.
Thầy Giáo phụ đổi sắc mặt, rảo bước ra. Bấy giờ sự huyên náo lại càng tăng.
Không thể chịu được, Garônê liền đứng dậy, nắm tay, trợn mắt quát:
– Thôi đi, các anh là những kẻ rồ dại ! Các anh đã lạm dụng lòng tốt của Thầy
Giáo phụ ! Có đánh vào xác các anh thì các anh mới sợ, còn thương các anh thì các
anh lại nhờn, như thế là hèn lắm ! Lát nữa Thầy Giáo phụ về nếu ai còn làm ồn ào
hoặc làm trò cười, lúc tan học sẽ biết tay tôi ! Cha mẹ các anh dù có đấy, tôi cũng
không ngại, chắc chắn cha mẹ các anh sẽ cho việc tôi làm là phải.
Ai nấy đều nín thít. Rồi, mắt sáng quắc như con sư tử hằm hè, anh nhìn khắp
lượt những cậu bướng bỉnh và hay nghịch nhất, các cậu đều cúi đầu.
Lát sau, Thầy Giáo phụ, mắt đỏ, trở về, ngạc nhiên thấy lớp học yên lặng như
tờ. Sau khi nhìn Garônê thấy mặt hãy còn bừng bừng phẫn khí, Thầy hiểu ngay và
bằng giọng thân ái như đối với bạn, Thầy nói:
– Cảm ơn em Garônê.
Tức thì cả lớp vỗ tay.
Thế mới gọi là một đứa trẻ có nghĩa khí !

 

Advertisements

Đã đóng bình luận.