Daily Archives: 24/11/2012

Chỉ hươu nói ngựa

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chỉ hươu nói ngựa

Hồ Hợi vinh dự được ngồi lên ngai vàng hoàng đế đời thứ hai, người đắc ý nhất đương nhiên là Triệu Cao. Với sự xúi bẩy của ông ta, nhiều lão thần, lão tướng của triều đình từ xưa đều trở thành hồn ma dưới đao của Triệu Cao, các con trai, con gái khác của Tần Thủy Hoàng cũng bị sát hại. Read the rest of this entry

Advertisements

Mao Toại tự tiến

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mao Toại tự tiến

Năm 251 công nguyên, Hàm Đan thủ đô nước Triệu bị đại quân nước Tần bao vây. Vua Triệu vội cử Thừa tướng Bình Nguyên Quân đi sứ nước Sở, khuyên nước Sở cùng hợp sức với nước Triệu đánh lại quân Tần. Bình Nguyên Quân phụng chỉ bèn tuyển chọn 20 người có mưu trí cùng đi theo, mặc dù có hơn 3000 môn khách, nhưng qua tuyển chọn chỉ được có 19 người, ngoài ra chẳng còn người nào xứng đáng cả. Trong lúc Bình Nguyên Quân rất lo lắng thì một môn khách ở cuối hàng đứng dậy và tự giới thiệu “Tôi có thể là người thứ 20” . Read the rest of this entry

“Filling a Position in a Yu Band” – Be there just to make up the number – Có chỉ để tạo lên số lượng

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

“Filling a Position in a Yu Band” – Be there just to make up the number – Có chỉ để tạo lên số lượng

Trong giai đoạn Chiến Quốc của Trung Quốc (475-221 TCN), ở nước Tề, nhà vua rất thích nghe âm nhạc chơi trên Yu, một nhạc cụ gió. Vì vậy, ông thành lập một ban nhạc hơn 300 người, và chơi cho ông ta nghe mỗi ngày.Và nhà vua dường như rất hài lòng với ban nhạc và hòa âm được thực hiện. Ông thường ban thưởng rất hậu hĩnh cho các nhạc công của mình.
Nhưng một vấn đề của thực tế, một trong những nhạc công, Nan Guo, không biết chơi nhạc cụ. Nhưng mỗi lần tấu nhạc, ông ta thường ngồi phía sau và giả vờ để chơi Yu cùng với những người khác. Và mọi thứ dường như tốt cho anh ta.
Cuối cùng, vị vua già chết, vị hoàng tử nối ngôi. Ông này thích nghe độc diễn hơn là hòa âm, vì vậy từng nhạc công phải biểu diễn một mình trước nhà vua. Biết không thể giả vờ được nữa, Nan Guo đã phải chạy ra khỏi cung điện.
Câu chuyện mô tả trường hợp hàng giả mạo được pha trộn với chính hãng. Câu thành ngữ “Có chỉ để tạo nên số lượng” ngụ ý là chớ sử dụng hàng hóa chất lượng kém hoặc những người kém hơn để bù đắp số lượng

Sáng ba chiều bốn ( Triều tam mộ tứ)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Sáng ba chiều bốn ( Triều tam mộ tứ)

TRIỀU có nghĩa là buổi sáng , MỘ có nghĩa là buổi tối . Buổi sáng “ ba cái “ , buổi tối “ bốn cái “ có nghĩa là sao ?
Nghe kể rằng vào thời Chiến Quốc , có một ông già rất thích khỉ , ông đã nuôi cả một bầy khỉ . Do hàng ngày ông tiếp xúc với khỉ , cho nên ông có thể hiểu được tính tình của khỉ , những con khỉ cũng hiểu được lời nói của ông .

Những con khỉ mỗi ngày đều phải ăn rất nhiều thức ăn . Thời gian lâu dần , ông lão đã nuôi không nổi những con khỉ này nữa , ông phải giảm đi số lương thực của khỉ , nhưng mà lại sợ khỉ không vui . Ông nghĩ đi nghĩ lại , đã nghĩ ra được một cách hay .

Một hôm , ông nói với những con khỉ : “ Ta rất thích các ngươi , nhưng các ngươi đã ăn quá nhiều , tuổi của ta cũng đã lớn , không có cách kiếm tiền , cho nên bắt đầu từ hôm nay , ta phải giảm bớt lương thực của các ngươi rồi . Mỗi buổi sáng chỉ có thể cho các ngươi bốn hạt dẻ , buổi tối cho các ngươi ba hạt dẻ “.

Bầy khỉ vừa nghe ông lão đòi giả bớt lương thực , thì rất không vui , nhảy loạn cả lên . Ông lão nhanh chóng nói : ‘ Thôi được , thôi được như vậy đi , buổi sáng ta cho các ngươi ba cái, buổi tối cho các ngươi bốn cái như thế thì được rồi chứ “

Bầy khỉ vừa nghe buổi tối cho chúng thêm một cái thì đều rất vui mà nhảy cả lên .

Hiện nay chúng ta dùng TRIỀU TAM MỘ TỨ để hình dung một người thường thay đổi chủ ý , không đáng để người ta tin tưởng , hoặc là những người gạt người khác .

Đang cố gắng tìm hiểu các bước đi Hàm Đan

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Đang cố gắng tìm hiểu các bước đi Hàm Đan

Thành ngữ này được đưa ra từ một người đàn ông trẻ, sinh ra trong một gia đình giàu có, cuộc sống quá dễ dàng khiến người đàn ông trẻ tuổi trở lên thiếu sự tin. Ông ta cho rằng tất cả mọi người đều có điều tốt hơn là ông ta đang có. tất cả mọi người đã có những điều tốt hơn là ông đã có Ông ngưỡng mộ quần áo của người khác và ghen với cách người khác hành động.. Ông bắt chước tất cả những gì ông nhìn thấy nhưng không biết bất cứ điều gì vì ông không bao giờ biết những gì ông thực sự muốn.
Mặc dù gia đình ông đã cố khuyên nhủ anh ta và hàng xóm của ông cười nhạo ông, người đàn ông trẻ tuổi vẫn không để tâm. Thời gian trôi qua, càng ngày ông càng tự tin về bản thân, đến ngay cả bước đi của mình ông cũng thấy không ổn. Một hôm khi người đàn ông trẻ đã được đi dạo dọc theo đường phố, ông nghe một nhóm thanh niên nói chuyện phiếm về cách đi duyên dáng của người Hàm Đan, vậy là ông ta quyết định rời nhà đến Hàm Đan để tìm hiểu xem thế nào.
Khi đã đến Hàm Đan, ông đã ngạc nhiên bởi mọi thứ mà ông nhìn thấy, nhìn thấy đứa trẻ ở Hàm Đan chập chững đi ông bắt chước theo vì ông ta nghĩ rằng nó là đáng yêu, khi nhìn thấy người cao tuổi, ông đi theo một cách ổn định và chậm chạp như người già làm; và khi có phụ nữ đi bộ qua, ông theo cách tao nhã họ bước đi. Bắt chước tất cả cách đi của mọi người, cuối cùng ông cũng chẳng có nổi cách đi cho riêng mình, ngay cả cách đi trước kia ông ta cũng quên mất.

Văn kê khởi vũ

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Name:  20100418-4.jpg
Views: 471
Size:  51.0 KB

Chữ “Văn” ở đây là chỉ nghe thấy. Còn chữ “Vũ” là chỉ múa kiếm. Ý của câu thành ngữ này là chỉ nửa đêm nghe tiếng gà gáy thì dậy tập múa kiếm.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tấn thư – Truyện Tổ Địch”.

Tổ Địch và Lưu Côn đều là danh tướng triều nhà Tấn, hai người thân nhau từ thuở nhỏ, đến tuổi thanh niên lại cùng nhau đến làm quan Bộ Tịch chuyên quản văn thư ở Tư Châu (Tức phía đông bắc Lạc Dương tỉnh Hà Nam ngày nay). Hai người rất tâm đầu ý hợp và đều mong muốn được cống hiến sức mình cho nhà nước. Họ ban ngày cùng làm việc với nhau, tối đến lại cùng ngủ một chỗ.

Bấy giờ, trong nội bộ tầng lớp thống trị của triều Tây Tấn xảy ra lục đục, thủ lĩnh các dân tộc thiểu số cũng nhân cơ hội này nổi loạn, khiến tình hình vương triều Tây Tấn hết sức nguy ngập. Tổ Địch và Lưu Côn đều rất lo lắng trước việc này.

Một hôm vào lúc nửa đêm, tiếng gà gáy từ xa vọng lại làm Tổ Địch thức giấc, anh tatrở dậy lay gọi Lưu Côn và hỏi có nghe thấy tiếng gà gáy không?
Lưu Côn lắng tai nghe một lúc rồi nói: “Đúng, đúng là tiếng gà gáy, nhưng gà gáy vào lúc nửa đêm là tiếng ác”.

Tổ Địch nghe vậy liền bác lại rằng: “Đó không phải là tiếng ác, mà là tiếng thôi thúc chúng ta dậy rèn luyện, nào hãy dậy mau”.

Lưu Côn cho là Tổ Địch nói đúng, bèn trở dậy mặc quần áo rồi cùng bước ra sân. Bấy giờ trên trời trăng sáng vằng vặc, hai người cùng rút kiếm múa với nhau cho tới khi trời sáng, quần áo đều ướt đẫm mồ hôi mới thu kiếm trở về phòng nghỉ.

Câu thành ngữ này dùng để nói về người có chí hướng tranh thủ thời gian rèn luyện để làm việc lớn.

Bịt tai trộm chuông

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Bịt tai trộm chuông

Tên trộm đến nhà người họ Phạm ăn trộm, nhưng khi đến nơi thì mọi thứ trong nhà đều đã dọn đi cả, không có gì để lấy, chỉ còn lại một cái chuông lớn trong sân, tên trộm nghĩ: Cái chuông này có thể bán kiếm được chút tiền, thế là hắn nhấc lên thử nhưng nó quá nặng, không cách nào chuyển đi nổi. Hắn bèn nghĩ: Nếu đập vỡ cái chuông ra từng mảnh thì có thể đem về được, thế là hắn tìm một cái búa gõ nhẹ một cái, nhưng âm thanh lại vang đi rất xa. “Chết rồi! nếu bị hàng xóm nghe được thì làm sao đây?” Nghĩ thế, hắn liền bịt hai tai mình lại và gõ mạnh hơn. Người dân xung quanh nghe thấy tiếng chuông đổ xô và nhà họ Phạm, thế là tên trộm bị bắt.

Tên trộm cho rằng mình không nghe được tiếng chuông thì người khác cũng không nghe được. Bạn nghĩ xem, hắn hành động như thế có thông minh không? Hắn tự dối được mình, nhưng có thể dối được người khác chăng!