Daily Archives: 24/10/2012

Nếu tôi có nói dối điều gì, khi bị phát hiện mẹ tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói “như thế là hèn”

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vâng! tôi hèn.

Hồi còn bé, tôi được giáo dục là sống phải biết ngẩng cao đầu. Muốn thế, mình phải có tư cách đạo đức, có năng lực trong lĩnh vực mình hoạt động và sự nhất quán trong suy nghĩ cũng như hành động. Nếu tôi có nói dối điều gì, khi bị phát hiện mẹ tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói “như thế là hèn”. “Hèn” là một điều vô cùng khủng khiếp, hèn làm con người nhỏ mọn hơn, đáng khinh bỉ hơn và tất nhiên họ chẳng thế ngẩng cao đầu được rồi. Còn nếu hèn mà vẫn ngẩng cao đầu thì người ta sẽ dùng một khái niệm khác, nặng nề hơn, đó là “vô liêm sỉ”.

      Nếu bị ai đó mắng “mày ngu lắm”, một chút bần thần nhưng sẽ lấy lại bình tĩnh rất nhanh vì rất có thể trong hành động hay tranh luận nhất thời, mình đuối lý. Thế nhưng tôi không thể bỏ qua, mà dù phải im lặng bỏ qua thì cũng gây ra một chấn động tâm lý vô cùng dữ dội nếu ai đó dù vô tình hay cố ý nói với tôi rằng “mày hèn lắm”.

Tôi không phủ nhận, trong cuộc sống tôi hèn. Cái hèn ở đây không phải do tôi có những sai lệch về quy chuẩn đạo đức, văn hóa của cộng đồng mà hèn vì không dám đấu tranh chống lại cái xấu.

Rất nhiều lần, tôi đã hèn khi không dám mạnh dạn hô hào lên kẻ móc túi người khác giữa chợ, không dám lên tiếng bảo vệ cho một người đồng nghiệp ở cương vị thấp cổ bé họng bị hiếp đáp bởi một đồng nghiệp khác, không dám thẳng thừng phê một chữ “không đạt” trong các đề tài: luận văn mà tôi ngồi trong hội đồng xét duyệt.

Vâng, tôi hèn, hèn nên chọn cách đấu tranh là chạy trốn, quay mặt đi chứ không dám đối mặt với nó, hèn khi mà viết lên những trải nghiệm, những suy nghĩ của tôi trên trang blog cá nhân mà tôi cũng không dám công khai danh tính.

Nhiều người ban đầu cũng chỉ nghĩ như tôi, họ có quyền được bày tỏ, lên tiếng dù đó là ý kiến khác với đa số thì họ vẫn có quyền, nhưng họ rất dễ bị chụp mũ thế này thế khác, có thể bị xử lý như một tội phạm, bị “trù ếm”như chơi.

Vâng, tôi không phủ nhận là tôi hèn, khi mà lúc nào, tôi cũng nghĩ về trách nhiệm của tôi với hai đứa con, với cha mẹ già….họ sẽ ra sao nếu quỹ thời gian của tôi dành cho họ không nhiều.

Tôi hèn…..có lẽ vì tôi là đàn bà, cái tính vụn vặt, tỉ mỉ kim chỉ của người đàn bà cũng làm tôi phân tâm.

hxxp://hailuablog.wordpress.com/2012/10/23/vang-toi-hen-thua-ong-dan-bieu-duong-trung-quoc/

Advertisements

Khi Tuyên Hứa, Bạn Tráng sinh hứa với ai?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thảo luận bỏ túi của Ngành Tráng

1. Quan niệm: Khi tuyên hứa, một em hay một người tuyên hứa với ai?
2. Đoàn trưởng nhận lời hứa thì cũng có nghĩa là một em hay một người hứa với
Đoàn trưởng?
3. Ai có quyền đại diện phong trào?
4. Ai có quyền nhận một người vào gia đình Hướng Đạo?

Xin có ý kiến – của một Đơn vị trưởng, đã có trách vụ giữ Tráng đoàn :    Read the rest of this entry

Tác-Giả: Nghiêm Văn Thạch – Đổi Cách Xưng Hô.

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tác-Giả: Nghiêm Văn Thạch
http://hd.langhue.org/index.php/de-tai-gop-y/89-doi-cach-xung-ho 

       Đổi Cách Xưng Hô.

Đề nghị chúng ta thay đổi cách xưng hô. Cuộc đối thoại của chúng ta là gìữa những người HĐ trưởng thành, vừa là bạn vừa là anh chị em.

Như thế, hãy quên đi mọi sự chênh lệch khác biệt gồm tuổi tác, trong niềm cảm thông chia sẻ lòng mến trọng giá trị tinh thần và nền giáo dục HĐ, ý hướng tùy khả năng hoàn cảnh góp phần phát triển, củng cố Phong Trào HĐ quốc nội và hải ngoại.

Riêng phần tôi nếu được các bạn nhất loạt kêu là “anh ” sẽ rất vui, rất hạnh phúc, vì đã giúp tôi noi theo anh cả Trần Văn Khắc. Ông cụ sáng lập đơn vị HĐ Việt đầu tiên ở Hà Nội (1930) mà tôi nghe danh từ khi nhập cuộc chơi (1950), đã gặp mặt một lần chung với Ban HL Tùng Nguyên II và tr.Cung Giũ Nguyên (1960), chừng mười phút ngắn ngủi (1960) khi anh tạt qua chào hỏi nhân bữa cơm anh chiêu đãi chúng tôi ở tiệm ăn đầu chợ Dalat sát tiệm kem của gia đình. Lần này (hè 1985) cụ – 86 tuổi ở thời điểm – là Chủ tịch Hội Đồng Trung Ương và Ban Thường Vụ PT-HĐVN Hải Ngoại, qua Paris khai mạc trại Thẳng Tiến I, Lúc tôi đón chào để đưa về trại đã gạt phắt lời kẻ hậu sinh cung kính xưng hô “thưa Trưởng” và nhấn mạnh :

Hãy gọi nhau bằng anh, vì chúng ta là anh em cả“.